Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Gà Việt đang 'chết' lâm sàng

Doanh nghiệp đang lỗ trung bình 10.000 đồng mỗi con gà và tính chung 11 tháng qua đã thiệt hại 1.376 tỷ đồng, theo thống kê của Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam Bộ.
Buổi làm việc giữa Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam Bộ với Cục Quản lý cạnh tranh (Bộ Công Thương) diễn ra ngày 13/8, khi đang có những tranh luận về việc gà nhập khẩu bán phá giá khiến nông dân và doanh nghiệp trong nước khó khăn. Ông Lê Văn Quyết, Phó chủ tịch Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam Bộ cho biết, gà Việt Nam đã phải chịu thiệt thòi từ nhiều năm nay, tuy nhiên, chưa có một cơ quan ban ngành nào vào cuộc để giải quyết.
Thống kê của Tổng cục Hải quan cho thấy cả năm 2014 Việt Nam nhập khẩu 80.000 tấn thịt gà các loại. Riêng 6 tháng đầu năm nhập trên 50.000 tấn, trong đó, 70% là từ Mỹ. Với lượng hàng gia tăng, giá quá rẻ đã khiến các đơn vị kinh doanh trong nước đứng trước nguy cơ phá sản, theo nhận định của Hiệp hội Chăn nuôi Đông Nam Bộ. 
"Hầu hết các doanh nghiệp chăn nuôi gà trong nước đang trong tình trạng chết lâm sàng. Trong suốt 11 tháng qua, các doanh nghiệp và người chăn nuôi đang bán dưới giá thành, lỗ khoảng 10.000 đồng một con, tương đương mất 1.376 tỷ đồng. Do tiền đầu tư trang trại, nhà máy quá lớn khiến người chăn nuôi, doanh nghiệp tiếp tục nghiến răng chịu lỗ và không thể dừng lại", ông Quyết đưa ra con số thống kê.
ga_1439447447.jpg
Gà Việt đang chịu lỗ 10.000 đồng một con. Ảnh: MH.
Vị này cũng dẫn chứng, từ năm 2013 thịt gà Mỹ nhập về tới Việt Nam 27.000 - 28.000 đồng một kg, 6 tháng đầu năm nay giảm xuống còn 17.000 - 20.000 đồng một kg. Theo tính toán của một số chủ trang trại, thịt gà Mỹ nhập về với giá 20.000 đồng một kg, tương đương 15.200 đồng một kg gà sống (gà hơi). Nếu trừ chi phí cấp đông, phân phối, vận chuyển, thuế thì giá gà hơi chỉ chưa tới 10.000 đồng một kg, rẻ hơn thịt gà Việt Nam 15.000 đồng, trong khi giá thức ăn cho gà Mỹ và Việt Nam chênh lệch không nhiều.
"Các thành viên của Hiệp Hội chăn nuôi Việt Nam quản lý trên 5.000 trang trại chăn nuôi với vốn vay ngân hàng đến 15.000 tỷ đồng. Nếu tình trạng thua lỗ kéo dài, nguy cơ vỡ nợ hàng loạt là có thể xảy ra", ông Quyết nói thêm.
Trước bức xúc của Hiệp hội chăn nuôi Đông Nam Bộ, ông Nguyễn Phương Nam, Phó cục trưởng Cục Quản lý cạnh tranh nhận xét, thịt gà Mỹ vào Việt Nam từ những năm 2011 và gà Việt phải chịu quá nhiều thiệt thòi, nhưng đến tận bây giờ các cơ quan ban ngành cũng như hiệp hội chăn nuôi mới đề xuất đơn kiện là quá muộn, khiến người tiêu dùng và doanh nghiệp chịu nhiều ảnh hưởng. Cùng với đó, khi các nước cấm nhập khẩu gà Mỹ từ 1/1/2015 thì tới tận tháng 1/5/2015 Cục thú y Việt Nam mới ra lệnh cấm. Điều này cho thấy, các cơ quan ban ngành của Việt Nam phản ứng quá chậm. Đến khi đơn kiến nghị về việc gà Mỹ bán phá giá được đưa ra thì thông tin vẫn chưa rõ ràng, thiếu chứng cứ thuyết phục.
"Do vậy, tôi đề nghị các hiệp hội cần có những đánh giá và kiểm chứng thông tin thật chính xác. Bởi lẽ, nếu chúng ta làm không đúng quy định khởi kiện thì chính chúng ta sẽ bị thiệt hại", ông Nam phân tích.
Ngoài ra, Phó cục trưởng Cục Quản lý cạnh tranh cũng nhắc nhở doanh nghiệp, ngoài bán phá giá thì hành động gian lận thương mại cũng cần được lưu tâm. Hiệp hội cần phối hợp với các cơ quan quản lý Nhà nước như Bộ Công Thương, Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn các tỉnh, hải quan, thú y... để có những thông tin chuẩn xác nhất về hoạt động nhập khẩu thịt gà Mỹ vào thị trường Việt Nam.
"Những hoạt động nào thuộc thẩm quyền của Cục quản lý cạnh tranh chúng tôi sẽ giúp đỡ hiệp hội hết mình. Đồng thời, Cục sẽ xin ý kiến chỉ đạo của Chính phủ để có cái nhìn khách quan nhất. Hiện, tình hình của ngành chăn nuôi quá bi đát, nếu không có hành động khôn khéo thì có thể ngành chăn nuôi của chúng ta không những rơi vào thế bị động mà còn có nguy cơ bị phía Mỹ kiện ngược lại", ông Nam nói thêm và cho hay, sẽ cử hai cán bộ bên Cục làm việc với Hiệp hội để phân tích và thu thập những thông tin chính xác nhất về vụ việc trên, còn việc khởi xướng chống bán phá giá là chưa có căn cứ và cần thêm thời gian.
Bởi lẽ, theo ông Nam để kiện chống bán phá giá đòi hỏi cần có nghiên cứu kỹ lưỡng và đầy đủ bằng chứng, chứng cứ. Mặt khác, doanh nghiệp và hiệp hội  cần kiên trì mới mong đòi lại được bình đẳng. Cụ thể, như vụ kiện chống bán phá giá tôm, phải mất 14 năm Việt Nam mới có được những phán quyết có lợi và chi phí cho luật sư lên đến 55 triệu USD. Do vậy, ngoài chuẩn bị hồ sơ, bằng chứng thì hiệp hội cũng cần lựa chọn luật sư phù hợp nhất.
Đồng tình với quan điểm của ông Nam, tuy nhiên, ông Phan Minh Báu, Phó giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Đồng Nai mong muốn, Cục quản lý cạnh tranh cần có những hướng dẫn chi tiết hơn. Ngoài ra, đối với vấn đề về gian lận thương mại, nhà chức trách cần xem xét lại các doanh nghiệp nhập khẩu, liệu có những sản phẩm gần hết hạn sử dụng, giá rẻ, chất lượng không được kiểm soát vẫn được nhập về Việt Nam như một sản phẩm bình thường. Đặc biệt, rất nhiều doanh nghiệp sử dụng những công nghệ tinh vi để qua mắt hải quan.
Trước đó, việc giá thịt gà Mỹ nhập khẩu chỉ bằng nửa gà trong nước gây bức xúc dư luận. Hiệp hội chăn nuôi Đông Nam Bộ đã có văn bản đề nghị Bộ Công Thương xem xét, điều tra việc có hay không tình trạng bán phá giá sản phẩm thịt gà Mỹ tại Việt Nam. 

Ngân hàng Quốc gia Argentina có nữ giám đốc 26 tuổi

Maria Delfina Rossi, con gái Bộ trưởng Quốc phòng Argentina vừa được bổ nhiệm vào vị trí đứng đầu nhà băng lớn nhất nước - Banco de le Nación Argentina.

Quyết định bổ nhiệm được Tổng thống Argentina - Cristina Fernandez ký và công bố giữa tuần này. Ngân hàng Quốc gia Argentina (Banco de la Nación Argentina) là nhà băng quốc doanh, đồng thời là tổ chức tài chính lớn nhất nước này, nên việc bổ nhiệm nêu trên đã được quyết định bởi Tổng thống và Chính phủ. Trong khi đó, Ngân hàng trung ương của nước này hiện có Thống đốc là ông Alejandro Vanoli (54 tuổi).
Maria Delfina Rossi, 26 tuổi là con gái Bộ trưởng Quốc Phòng Argentina - Agustin Rossi. Cô tốt nghiệp chuyên ngành Kinh tế học tại Barcelona (Tây Ban Nha) sau 10 năm sinh sống tại đây. Nữ lãnh đạo này cũng có bằng Thạc sĩ Kinh tế tại Florence (Italy) và Thạc sĩ Quản lý công tại Đại học Texas (Mỹ). 
Maria-Delfina-Rossi-2316-1439455492.jpg
Maria Delfina Rossi hoạt động chính trị từ rất sớm. Ảnh: Argnoticias
Sinh ra tại Rosario (Argentina) song Rossi chuyển đến Barcelona năm 2002 cùng mẹ. Tại đây cô tham gia vào nhiều hoạt động chính trị cánh tả, gia nhập Đảng Môi trường Catalonia Greens, và nhanh chóng trở thành nhân vật quan trọng của đảng này.
Trước khi trở về Argentina, năm 2014, Rossi từng chạy đua một ghế vào Nghị viện châu Âu song thất bại do không đủ số phiếu.
Ngân hàng Quốc gia Argentina được thành lập năm 1891 bởi Tổng thống khi đó là Carlos Pellegrini, với mục đích ổn định tình hình tài chính quốc gia sau cuộc khủng hoảng năm 1890. Sau 124 năm, Banco de la Nación Argentina là tổ chức tín dụng lớn nhất tại nước này, với tổng tài sản gần 37 tỷ USD (tính đến năm 2011).
Trở thành Giám đốc Ngân hàng Quốc gia, Delfina Rossi đã giữ một trong những vị trí có sức ảnh hưởng lớn nhất tới hệ thống tài chính nước này. Theo kênh truyền hình Todo Noticias, cô sẽ nhận mức lương tháng 7.000 euro và quản lý hơn 17.000 nhân viên.
Ngoài ra, Rossi cũng được xem là một trong những người đứng đầu ngân hàng lớn trẻ nhất thế giới. Hồi cuối năm ngoái, tạp chí Forbes cũng công bố danh sách những lãnh đạo dưới 30 tuổi của các ngân hàng và công ty tài chính lớn trên thế giới, song hầu hết họ chỉ nắm giữ các vị trí cấp phó hoặc là sáng lập viên của các tổ chức này
.

Ông Trầm Bê không tham gia quản trị Sacombank sau sáp nhập

Ngân hàng Nhà nước vừa có văn bản chấp thuận nguyên tắc việc sáp nhập Southern Bank vào Sacombank và cho biết ông Trầm Bê sẽ không tham gia quản trị nhà băng sau tái cơ cấu.

Trong văn bản chấp thuận nguyên tắc, Ngân hàng Nhà nước yêu cầu Ngân hàng Phương Nam (Southern Bank) và Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) sớm hoàn tất hồ sơ theo quy định về việc sáp nhập, hợp nhất, mua lại tổ chức tín dụng, trình Thống đốc xem xét, chấp thuận sáp nhập để hoàn tất thương vụ.
Ngân hàng Nhà nước cũng cho biết, ông Trầm Bê hiện là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Sacombank tự nguyện cam kết ủy quyền (không hủy ngang, vô thời hạn) cho Ngân hàng Nhà nước hoặc tổ chức, cá nhân do cơ quan này chỉ định, thực hiện các quyền theo quy định và điều lệ của hai ngân hàng, đối với toàn bộ số cổ phần tại Sacombank, Southern Bank và tổ chức sau sáp nhập mà ông và các bên có liên quan sở hữu. 
tram-be-0-3969-1439465459.jpg
Trước thương vụ sáp nhập, ông Trầm Bê là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Sacombank.
Như vậy, ông Trầm Bê sẽ không tham gia quản trị, điều hành ngân hàng sau sáp nhập. Đồng thời Ngân hàng Nhà nước sẽ thực hiện quyền cổ đông đối với toàn bộ số cổ phần thuộc sở hữu của ông Trầm Bê và những người có liên quan. Sau đó, cơ quan này cử người tham gia quản trị, điều hành ngân hàng, đảm bảo Sacombank hoạt động an toàn và thực hiện có hiệu quả đề án tái cơ cấu.
Cũng theo cơ quan quản lý, ông Trầm Bê đã cam kết trong quá trình thực hiện đề án tái cơ cấu và xử lý nợ xấu của ngân hàng sau sáp nhập, nếu giá trị tài sản đảm bảo cho các nghĩa vụ nợ của cá nhân và những người có liên quan không đủ, sẽ bổ sung thêm các tài sản khác thuộc sở hữu của mình.
Trong suốt quá trình xây dựng và triển khai thực hiện đề án tái cơ cấu, Ngân hàng Nhà nước cho biết luôn phối hợp với các cơ quan bảo vệ pháp luật để xử lý các tập thể và cá nhân phạm pháp, gây thất thoát tài sản của Nhà nước, người dân.
Trước đó, tại cuộc họp đại hội đồng bất thường gần đây, cổ đông của cả hai ngân hàng đã thông qua đề án sáp nhập Southern Bank vào Sacombank, phương án phát hành cổ phiếu để hoán đổi cổ phần thực hiện giao dịch sáp nhập và giao cho Hội đồng quản trị Sacombank thực hiện các công việc liên quan đến việc sáp nhập.
Sau sáp nhập, Sacombank sẽ thuộc Top 5 ngân hàng lớn nhất Việt Nam với tổng tài sản đạt 290.861 tỷ đồng; vốn chủ sở hữu 22.645 tỷ đồng, trong đó vốn điều lệ là 18.853 tỷ đồng; mạng lưới hoạt động lên đến 567 điểm giao dịch trên toàn quốc và 2 nước Lào, Campuchia. Tổng số cán bộ nhân viên là 15.510 người.
Southern Bank thành lập năm 1993 với vốn điều lệ 10 tỷ đồng. Sau 22 năm phát triển, nhà băng tăng 400 lần vốn điều lệ, lên 4.000 tỷ đồng. Tuy nhiên, hiệu quả kinh doanh của Phương Nam những năm qua không mấy khả quan khi nợ xấu tăng cao, lợi nhuận thấp. Năm 2013, ngân hàng này lãi trước thuế 18 tỷ đồng và 2014 chỉ 17 tỷ đồng.
Trong khi đó, Sacombank thành lập năm 1991 với vốn điều lệ vỏn vẹn 3 tỷ đồng. Sau 24 năm hoạt động, đến nay nhà băng này đã nâng vốn hơn 4.100 lần, tức lên 12.425 tỷ đồng. Lợi nhuận trước thuế luôn đạt và vượt chỉ tiêu với mức trên dưới 3.000 tỷ đồng mỗi năm
.

Trung Quốc tăng giá nhân dân tệ

Sau 3 ngày giảm liên tiếp, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc hôm nay tăng tỷ giá đồng nội tệ 0,05%, lên 6,3975 NDT đổi một USD.

Tỷ giá tham chiếu hôm qua là 6,4010 NDT đổi một USD. Như vậy, mức điều chỉnh hôm nay là rất nhỏ sau các bước giảm 1,9%, 1,6% và 1,1% trong 3 ngày trước đó.
Sau thông tin này, giá NDT trên thị trường quốc tế đã tăng 0,4%, lên 6,4437 NDT một USD, tính đến 8h20 (giờ Hà Nội). Trong khi đó, giá NDT tại thị trường trong nước gần như không đổi, tại 6,3970 NDT một USD. Giá này đã giảm 2,9% trong tuần. Chỉ số MSCI Châu Á - Thái Bình Dương tăng 0,2%. Trong khi đó, giá dầu thô WTI giảm nhẹ 0,3%. 
Ngày 11/8, khi Trung Quốc bắt đầu hạ giá nội tệ, NDT mất tới 1,9% so với USD, mạnh nhất 2 thập kỷ qua. Đà giảm sau đó dịu lại, dù PBOC vẫn tiếp tục điều chỉnh làm yếu NDT trong 2 ngày sau đó, do cơ quan này can thiệp thông qua các ngân hàng trong nước, đồng thời ra thông báo trấn an về nội tệ. Họ khẳng định tình hình kinh tế trong nước và thế giới không cho thấy NDT sẽ giảm sâu và sẽ tiếp tục can thiệp để kiểm soát các biến động lớn.
"Các biện pháp quản lý khủng hoảng của PBOC gồm can thiệp trên thị trường giao ngay và tổ chức họp báo. Rõ ràng chúng đã giúp NDT không biến động quá lớn. Nếu giá giao ngay bình ổn trong vài ngày tới, có lẽ sự biến động trên thị trường vài ngày qua có thể chấm dứt rồi", Tommy Xie - nhà kinh tế học tại ngân hàng OCBC nhận xét.
Việc Trung Quốc liên tục hạ giá NDT để phản ánh sát hơn diễn biến trên thị trường đã làm xáo trộn thị trường nhiều ngày qua. Quyết định này đã châm ngòi cho làn sóng bán tháo tiền tệ các nước đang phát triển, khiến nhà đầu tư đổ xô vào các tài sản an toàn như trái phiếu Chính phủ và yen Nhật.
Giới chức Trung Quốc đang cố gắng cân bằng giữa nhu cầu bình ổn tài chính với thúc đẩy xuất khẩu và tham vọng đưa NDT vào rổ tiền tệ dự trữ của Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF). Theo cơ chế điều hành tỷ giá mới, nước này sẽ phải niêm yết giá tham chiếu hàng ngày dựa trên giá đóng cửa hôm trước, nhu cầu và nguồn cung ngoại hối, cũng như biến động của các tiền tệ lớn.
 

Ông Trương Văn Phước: 'Đừng hốt hoảng khi nhân dân tệ phá giá'

Chiến tranh tiền tệ sẽ không nổ ra và đồng nhân dân tệ mất giá vài phần trăm mấy ngày qua tác động không lớn tới tổng thể kinh tế Việt Nam, theo Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia.

Trao đổi với VnExpress chiều qua, sau khi Trung Quốc phá giá ngày thứ ba liên tiếp, Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia Trương Văn Phước nhận định có 3 kịch bản cho số phận đồng nhân dân tệ những ngày tới. Tuy nhiên, cá nhân ông tin đồng tiền này sẽ không mất giá thêm nữa và sớm quay đầu tăng trở lại.
Ong-Truong-Van-Phuoc-3061-1439514545.jpg
Ông Trương Văn Phước từng nhiều năm nghiên cứu, tham mưu điều hành tỷ giá và trực tiếp tham gia giao dịch hối đoái quốc tế, trải qua các vị trí Trưởng phòng Kinh doanh ngoại tệ của Vietcombank, Vụ trưởng Vụ Quản lý Ngoại hối (Ngân hàng Nhà nước), Tổng giám đốc Eximbank trước khi được bổ nhiệm Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia. Ảnh: Quý Đoàn
- Nguyên cớ nào khiến Trung Quốc bất ngờ phá giá đồng nhân dân tệ liên tiếp trong 3 ngày qua, theo nhìn nhận của ông?
- Tôi thấy có hai nhóm nguyên nhân mà thế giới cũng đang tương đối thống nhất chỉ ra, đó là Trung Quốc vừa muốn xử lý các khó khăn nội tại của nền kinh tế đồng thời thực hiện ước mơ quốc tế hoá đồng nhân dân tệ.
Để cắt nghĩa rõ ràng hơn diễn biến 3 ngày qua, chúng ta cần nhìn lại cả câu chuyện dài 21 năm Trung Quốc điều hành tỷ giá hối đoái. Năm 1994, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã phá giá đồng nhân dân tệ xấp xỉ 40%, xuống mức một đôla Mỹ đổi 8,28 nhân dân tệ, và bắt đầu áp dụng cơ chế tỷ giá hối đoái cố định. Dưới góc nhìn của các nước phương Tây, đây là một kiểu trợ giá trá hình thông qua tỷ giá. Trong vòng 10 năm đằng đẵng sau đó, với lợi thế của đồng tiền giá rẻ, Trung Quốc đã cưỡng chiếm thị trường hàng hoá thế giới, thu về thặng dư thương mại khổng lồ và dự trữ ngoại tệ tăng vùn vụt lên trên 3.500 tỷ USD. Cùng thời gian đó, các nước phương Tây gặp nhiều khó khăn, nhiều nhà máy, phân xưởng của họ đã dời tới Trung Quốc để hưởng lợi thế về hối đoái và nhân công rẻ. Vì vậy, họ đã liên tục gây sức ép, buộc Trung Quốc tăng giá đồng nhân dân tệ.
Ngày 1/7/2005, Trung Quốc phải tuyên bố từ bỏ chế độ tỷ giá hối đoái cố định để bước sang một cơ chế mà họ gọi là tỷ giá hiện đại. Theo đó, hằng ngày Ngân hàng Trung ương Trung Quốc công bố tỷ giá bình quân liên ngân hàng, đồng thời ấn định biên độ +/-1% (mà sau này nâng lên +/-2%) để tỷ giá trên thị trường dao động xung quanh. Cơ chế này duy trì từ đó đến gần đây. Tỷ giá giữa đồng nhân dân tệ và đôla Mỹ từ mức 1 USD đổi 8,28 nhân dân tệ trước 2005 đã tăng lên 1 USD đổi được 6,11 nhân dân tệ vào đầu năm nay.
Như vậy trước đòi hỏi của các nước phương Tây, 10 năm qua Trung Quốc phải để nhân dân tệ tăng giá trên 35% so với đôla Mỹ. Các nước phương Tây chưa hài lòng với mức tăng đó, họ tiếp tục gây sức ép vì thấy Trung Quốc vẫn thặng dư thương mại lớn, tăng trưởng ở mức cao.
Nhưng thực tế là Trung Quốc đang gặp khó khăn sau 10 năm nhân nhượng, chi phí lao động tăng lên gấp nhiều lần, cấu trúc thị trường tài chính có nhiều vấn đề, thị trường chứng khoán mất giá trên 30% trong mấy tháng qua, nhà đầu tư nước ngoài mất niềm tin và rút hàng trăm tỷ đôla, tăng trưởng kinh tế đang chậm lại và xuất khẩu lần đầu tiên đã suy giảm trong tháng 7 vừa qua.
Dù khó khăn như vậy, Trung Quốc vẫn đeo đuổi giấc mơ trở thành tay chơi lớn trên sân khấu tài chính, kinh tế thế giới. Mấy năm gần đây, Trung Quốc đang thảo luận với Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) để có thể đưa nhân dân tệ vào nhóm các đồng tiền tự do chuyển đổi, được sử dụng trong thanh toán quốc tế và dự trữ ngoại hối của các nước, và đặc biệt được tham gia vào nhóm có quyền rút vốn đặc biệt của IMF tương tự như đôla Mỹ, bảng Anh, euro hay yen Nhật. Một trong các điều kiện IMF đưa ra là Trung Quốc phải bỏ cơ chế tỷ giá hối đoái đang áp đặt với đồng nhân tệ, để đồng nhân dân tệ được quyết định bởi cung cầu thị trường.
Vậy làm thế nào để đáp ứng yêu cầu của IMF? Trung Quốc suy luận rằng muốn vậy thì tôi sẽ linh hoạt theo thị trường. Hôm trước tôi đặt một đôla Mỹ đổi được 6,11 đồng nhân dân tệ, nay tôi để linh hoạt thì thị trường xác định giá là 6,2298. Tôi sẽ lấy mức 6,2298 này làm tỷ giá mở cửa giao dịch ngày hôm sau. Và cứ tiếp tục như vậy, sau khi tăng 1,9% sẽ là 1,6% và rồi 1,1%, tất cả đều là do thị trường quyết định, chứ không phải do tôi can thiệp, ấn định.
Như vậy, bằng việc phá giá đồng nhân dân tệ, Trung Quốc đã bắn một mũi tên trúng hai đích, vừa đáp ứng yêu cầu của IMF, vừa xử lý được các vấn đề nội tại của nền kinh tế mà không lo công kích từ các nước phương Tây. Tất nhiên, các nước không mặc nhiên chấp nhận giải thích đó của Trung Quốc. Việc Trung Quốc bất ngờ phá giá đồng nhân dân tệ chắc chắn sẽ được đề cập trong cuộc gặp giữa Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình với Tổng thống Mỹ - Obama vào tháng 9 tới.
Thông cáo của IMF phát đi sau khi Trung Quốc tuyên bố áp dụng cơ chế tỷ giá thả nổi cũng cho thấy một mặt họ ghi nhận cơ chế tỷ giá mới nhưng còn phải theo dõi cơ chế đó được hiện thực hoá trên thị trường như thế nào. Điều đó ám chỉ rằng IMF muốn xem Trung Quốc có can thiệp ngầm để chi phối, tạo ra cái gọi là tỷ giá thị trường hay không.
- Vậy theo ông, Trung Quốc sẽ tiếp tục phá giá đồng nhân dân tệ tới bao giờ?
- Tôi cho rằng sẽ có 3 kịch bản xảy ra với đồng nhân dân tệ trong những ngày tới. Kịch bản thứ nhất, Trung Quốc sẽ theo đuổi đến cùng cơ chế tỷ giá hối đoái thả nổi. Với kịch bản này, người ta sẽ phải giải đáp câu hỏi đồng nhân dân tệ sẽ đi về đâu dưới tác động của thị trường? Kịch bản thứ hai trung hoà hơn, Trung Quốc sử dụng dự trữ ngoại hối can thiệp để đồng nhân dân tệ không lên cao như 10 năm qua, nhưng cũng không mất giá quá khiến các nước phương Tây nổi giận. Kịch bản thứ ba là trở lại con đường cũ, áp dụng cơ chế tỷ giá cố định bất chấp công kích của các nước phương Tây.
Trung Quốc đi theo kịch bản nào là vấn đề tương đối nhạy cảm, đặc biệt đặt trong bối cảnh Mỹ sắp công bố các chỉ số quan trọng, mà dựa vào đó có thể dẫn tới quyết định tăng lãi suất đồng đôla. Theo cảm nhận rất cá nhân của tôi, có thể Trung Quốc không thực hiện kịch bản thứ ba, bởi họ không dễ để các nước phương Tây cười nhạo là suy nghĩ hời hợt, không cẩn trọng trong thay đổi chính sách kinh tế trọng yếu của quốc gia. Có thể họ sẽ kết hợp kịch bản thứ nhất và kịch bản thứ hai theo một liều lượng thích hợp. Họ sẽ chấp nhận thị trường nhưng cũng không để thị trường quá hồn nhiên, quá tự do. Họ sẽ có cách làm cho cơ chế tỷ giá hối đoái mới đạt mục tiêu dung hoà tất cả đòi hỏi của các bên.
- Nhiều học giả phương Tây cho rằng Trung Quốc phá giá có thể khơi mào cho chiến tranh tiền tệ. Còn ông nghĩ sao?
- Thuật ngữ chiến tranh tiền tệ xuất hiện trong vòng 5-7 năm nay, khi mà cuộc khủng hoảng tài chính tiền tệ xảy ra ở Mỹ, châu Âu. Qua việc dùng thuật ngữ đó, người ta muốn đề cập tới câu chuyện dùng tỷ giá hối đoái như một vũ khí huỷ diệt để giành lấy sự tồn tại của đất nước mình bằng cách xuất khẩu, chiếm lĩnh thị trường hàng hoá thế giới. Nhưng tôi không cho rằng việc nhân dân tệ phá giá sẽ khơi mào cuộc chiến tranh tiền tệ thế giới. Chúng ta đều biết, ngày nay trong thế giới đa cực và phụ thuộc lẫn nhau, không một quốc gia nào có thể đơn phương sử dụng công cụ kích hoạt trào lưu huỷ diệt nền kinh tế thế giới.
Nói chiến tranh bùng nổ, có thể đúng nếu tách rời câu chuyện cán cân thương mại và vũ khí cạnh tranh là tỷ giá hối đoái. Nhưng nền kinh tế và tài chính quốc gia không đơn giản như thế, nó chịu ảnh hưởng bởi vô vàn biến số vĩ mô như một ma trận tác động chằng chịt, qua lại. Một quốc gia muốn phá giá tiền tệ để hỗ trợ xuất khẩu thì phải tính giá trị đối ngoại của đồng tiền sẽ thế nào, lạm phát sẽ ra sao. Một khi giá trị đối ngoại của đồng tiền sụt giảm thì lạm phát tăng cao, và khi đó lãi suất cũng tăng cao, làm đội chi phí sản xuất và cuối cùng lại ảnh hưởng tới khả năng xuất khẩu. Trong một thế giới vay mượn lẫn nhau, dòng vốn chu chuyển như thế thì làm sao cứ mãi phá giá được. Thế giới này đâu chỉ có mỗi chuyện tôi bán hàng cho anh, và vì thế tôi dùng khẩu súng tỷ giá bắn các anh chết hết để rồi dân anh phải mua hàng của tôi.
Chúng ta có thể chia sẻ cảm xúc, tư duy của các học giả khi nhìn nhận về diễn biến hiện nay, nhưng nếu nói phá giá nhân dân tệ sẽ khơi mào chiến tranh tiền tệ thì tôi không tin Trung Quốc làm như vậy. Chỉ có thể nói rằng Trung Quốc đã sử dụng tỷ giá để đi một nước cờ chiến lược, vừa gây khó khăn cho đối phương, vừa đảm bảo vị thế cho mình và qua đó tái lập thế cân bằng trên bàn cờ.
- Vậy theo ông, Việt Nam nên ứng xử thế nào trước nước cờ này của Trung Quốc?
- Như tôi đã nói, câu chuyện tỷ giá Trung Quốc phải nhìn xuyên suốt 21 năm qua chứ không nên cắt khúc trong mấy ngày gần đây. Mọi người cứ nói nhân dân tệ mất giá, thì đúng 3 ngày qua là như vậy, đồng nhân dân tệ đã giảm giá 4,6% so với đôla Mỹ. Nhưng sao chúng ta quên mất đồng nhân dân tệ đã tăng giá 35% so với đôla Mỹ trong cả thập kỷ qua. Và trong chừng ấy năm, đồng Việt Nam cũng mất giá mấy chục phần trăm so với đôla Mỹ. Năm 2005, một đôla Mỹ đổi được 15.500 đồng tiền Việt, so với hôm nay thì đồng Việt Nam đã mất giá hơn 40%. Như vậy, cộng lại thì đồng Việt Nam đã mất giá hơn 70% so với nhân dân tệ. Nếu trừ cả chênh lệch lạm phát giữa hai nước thì ít ra đồng Việt Nam vẫn có lợi thế khoảng 50% so với nhân dân tệ.
Ở đây cần đặt vấn đề ngược lại là tại sao đồng tiền của chúng ta mất giá nhanh hơn nhân dân tệ, vậy mà 10 năm qua chúng ta vẫn nhập siêu từ Trung Quốc? Hay nói cách khác, tỷ giá không phải là nhân tố quan trọng nhất dẫn tới tình trạng nhập siêu trong thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nói như vậy để thấy rằng chúng ta phải hết sức bình tĩnh trước động thái điều chỉnh tỷ giá đồng nhân dân tệ.
Để tìm lời giải cho bài toán nhập siêu, cạnh tranh giữa hàng Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta cần phân tích các nguyên nhân khác nữa ngoài vấn đề tỷ giá. Vả lại khi nói tới xuất siêu hay nhập siêu, chúng ta cần xem tổng thể cán cân thương mại với hàng loạt đối tác để xem Trung Quốc chiếm tỷ trọng như thế nào, chứ không phải đặt ra câu hỏi Trung Quốc phá giá như vậy thì Việt Nam phải phá giá bao nhiêu và ngược lại.
- Thực tế thì Việt Nam đã có phản ứng đầu tiên là nới biên độ tỷ giá từ 1% lên 2%. Vậy theo ông tại sao Ngân hàng Nhà nước chọn quyết định nới biên độ mà không tăng tỷ giá, dù kết quả của 2 phương án này cuối cùng vẫn là cho phép tỷ giá trên thị trường dâng lên một mức cao hơn?
- Trước hết xin đặt lại vấn đề chúng ta có phá giá tiền đồng được không? Được chứ. Ta hoàn toàn có thể phá giá tiền đồng vì mục tiêu hỗ trợ xuất khẩu. Nhưng chúng ta có đo lường được hiệu quả trong tăng xuất khẩu và di chứng cho những phần còn lại của nền kinh tế khi phá giá đồng tiền?
Phá giá đồng tiền trong bối cảnh nhập khẩu tràn vào Việt Nam với một tỷ giá cao như thế sẽ thổi bùng lạm phát. Và khi lạm phát bùng lên sẽ kéo theo bất ổn vĩ mô, điều mà chúng ta đã thấm thía rút kinh nghiệm mấy năm qua. Rồi khi chúng ta phá giá đồng tiền, khả năng trang trải nợ công của chúng ta sẽ thế nào? Tăng tỷ giá sẽ kích hoạt lạm phát, mà lạm phát dâng cao thì lãi suất có thể đứng yên thế này không? Và nên nhớ điều này, tỷ giá hay lạm phát là tấm gương để các nhà đầu tư nước ngoài soi chiếu một đất nước có đủ độ tín nhiệm và an toàn để rót vốn vào hay không. Nói như vậy để thấy rằng không thể trả lời riêng lẻ câu hỏi phá giá tiền tệ để tăng khả năng xuất khẩu, mà cần xem xét những ràng buộc khác để giải bài toán tối ưu hoá nền kinh tế.
Từ đầu năm, Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước tuyên bố ổn định tỷ giá trong khoảng tăng không quá 2% và thực tế tỷ giá đã được điều chỉnh hết mức này. Chúng ta đang nỗ lực lấy lại niềm tin của thị trường, của nhà đầu tư về một môi trường kinh tế vĩ mô ổn định. Trong bối cảnh đó, Ngân hàng Nhà nước nới biên độ thay vì tăng tỷ giá là một quyết định thông minh để giải quyết tình huống phát sinh trong ngắn hạn mà chưa thể nhìn thấy rõ ràng kịch bản tiếp theo của đồng nhân dân tệ.
- Nhưng Việt Nam nên làm gì nếu đồng nhân dân tệ tiếp tục phá giá trong những ngày tới?
- Cam kết ổn định tỷ giá của Việt Nam được xây dựng dựa trên bối cảnh lạm phát thấp, lãi suất thấp, xuất khẩu phục hồi và kinh tế có thể tăng trưởng cao hơn. Nhưng chúng ta, và cả thế giới không tiên liệu được Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ như thế này. Thời gian vừa rồi, cả thế giới chỉ quan tâm Mỹ có tăng lãi suất hay không sau cuộc họp tháng 9 tới, không thấy ai đề cập tới đồng nhân dân tệ, vốn dĩ đã ngủ yên một giấc dài 10 năm qua.
Như tôi đã phân tích ở trên, với điều kiện Việt Nam hiện tại thì không tới mức phải quá lo sợ và hoảng hốt khi Trung Quốc phá giá đồng nhân dân tệ. Nhưng chúng ta phải theo dõi thêm phản ứng của thế giới và xem Trung Quốc có thể làm gì trong các kịch bản chúng ta đã phác thảo ra, để từ đó có đối sách phù hợp. Một trong những đối sách phù hợp là đừng vì đã cam kết mà không nghĩ tới việc điều chỉnh tỷ giá bình quân liên ngân hàng, mà không dám mở rộng biên độ thêm nữa.
Chúng ta nên cùng nhau suy nghĩ như thế để tạo ra một bầu không khí đồng thuận, để xây dựng một môi trường mà ở đó các chính sách có thể thay đổi phù hợp với biến động của nền kinh tế thế giới vốn vô cùng biến động này. Việt Nam đã có lịch sử mấy nghìn năm sống cạnh nước láng giềng như Trung Hoa. Chúng ta cũng đã có kinh nghiệm ứng xử với những gì xảy ra trên Biển Đông 2 năm gần đây. Câu chuyện Biển Đông đang ánh xạ trên diễn biến tỷ giá đồng nhân dân tệ. Với kinh nghiệm đó, chúng ta cần bình tĩnh, tạo đồng thuận của xã hội và xem việc đồng nhân dân tệ mất giá cũng giống như giàn khoan đẩy đưa ở ngoài khơi mà thôi.
Nhưng dù sao tôi vẫn nghĩ rằng tỷ giá đồng nhân dân tệ sẽ không mất giá thêm nữa và sớm quay đầu tăng giá trở lại. Thực tế từ chiều 13/8, sau động thái can thiệp của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc, đồng nhân dân tệ đã bắt đầu tăng giá. Và chúng ta sẽ có thêm thời gian thêm để tính toán một cách tương đối dài hơi nhiều bài toán kinh tế vĩ mô trong đó có bài toán tỷ giá hối đoái
.
 
Blogger Templates